Nếu tôi nhớ không lầm thì Tết nào tôi cũng dành thời gian đi coi phim chiếu rạp và viết bình luận phim. Riêng với năm 2024, có lẽ rút kinh nghiệm lịch chiếu phim các năm trước, cuối cùng chỉ có hai phim Việt được chiếu Tết, hai phim còn lại xuất hiện hai tuần hoặc bốn tuần sau Tết. Phim chiếu Tết gồm Mai (đạo diễn Trấn Thành) và Gặp lại chị bầu (biên kịch Nhất Trung), hiện vẫn còn chiếu (tính đến hôm nay 28/02/2024).
Tôi coi phim Mai tuần trước. Suất năm giờ rưỡi chiều, khách bắt đầu đông, phòng chiếu rạp Đống Đa đón hơn hai chục khách. Tôi cũng không để ý lắm các khán giả, vì đa số họ vào sát giờ chiếu phim, nhưng thời buổi bây giờ, khán giả chủ yếu là các bạn trẻ, tôi không hiểu như thể nào mà giới trung niên ngại đi coi phim!
Bộ phim nói về số phận một phụ nữ trung niên, giàu nghị lực, năng lực nhưng cực kỳ vất vả, thậm chí rơi vào bi thảm. Thời trẻ cô bị người cha đẩy cô vào cảnh bị hãm hiếp, vất vả sinh con và nuôi con, mãi hai mươi năm sau, cô vẫn còn phải trả nợ thay cho ông ấy. Cô làm nhân viên massage trị liệu, không chấp nhận kiểu massage trá hình và có phần coi thường đàn ông. Cuộc sống đưa đẩy cô chấp nhận tình yêu của một thanh niên kiên trì theo đuổi. Nhưng với hoàn cảnh gia đình khắc nghiệt, cô không thể tiến tới hôn nhân với thanh niên này, người có mẹ là đại gia.
Tất nhiên đây không phải là một tóm tắt đầy đủ, mà chỉ là điểm nhấn theo cách nhìn của người viết. Theo tôi đây là một bộ phim đáng xem. Ít ra nó khắc phục được nhược điểm của hai phim trước – Bố già và Nhà bà Nữ -- là ồn ào, náo kịch. Bộ phim cũng có vẻ gần với cuộc đời thực hơn, cuộc sống ‘phức tạp’ ở chung cư, nạn cờ bạc, thế giới giang hồ đòi nợ, và ở chiều ngược lại, cuộc sống vương giả. Bộ phim dành thời lượng đáng kể để khắc họa một cơ sở massage, nơi mà các nhân viên (và khách hàng) có quan niệm khác nhau về massage khỏe hay massage ‘mệt’, cạnh tranh giữa các nhân viên để có thu nhập tốt hơn. Dù sao, ngoài đời thực chắc không có cái kết đẹp như trong phim (có lẽ do là phim chiếu Tết và…) Phim cũng được chăm chút nhiều về hình ảnh khu chung cư, phòng khiêu vũ…
Bộ phim với nhịp điệu vừa phải, diễn tiến tâm lý đúng mức. Tuy nhiên vài đoạn đối thoại trông như không thực lắm, các nhân vật đối đáp quá nhanh.
Tiếp theo là Gặp lại chị bầu. Tựa phim làm tôi rất nhầm lẫn với Cua lại vợ bầu. Thật sự tôi có coi Cua lại vợ bầu nhưng giờ tôi không nhớ nổi nội dung phim, trừ đoạn nhân vật của Hồng Đào đi sửa xe và cô ấy nói ‘hư ở đâu mình sửa ở đó’ y như tình hình chiếc xe của tôi. Tôi coi Gặp lại chị bầu suất 9h30 sáng nên ngoài tôi ra, chỉ còn có thêm một nhóm bốn người nữa, thành ra phòng chiều hơi lạnh.
Tôi hy vọng có thể nhớ lâu hơn nội dung phim khá đơn giản. Bằng thủ pháp du hành vượt thời gian, người thanh niên tự tìm kiếm nguồn cội của mình, cụ thể là mẹ mình. Hóa ra bà ấy từ giã cõi đời ngay khi cậu vừa được trông thấy thế giới. Trở thành trẻ mồ côi trong cô nhi viện mà mù mờ về gốc gác của mình, cậu trốn khỏi nhà thờ và vào đời sớm (theo tôi hiểu là như vậy), lại mắc nợ và trốn nợ…
Tôi đang kể lại một câu chuyện hoàn toàn ngược lại với diễn tiến phim, các bạn hẳn cũng hiểu tại sao. Phim cũng không hướng vào câu chuyện truy tìm nguồn gốc, mà hướng đến việc tận hưởng cuộc sống và niềm vui hiện tại. Thật sự, khán giả đồng cảm với nhiệt tình, sự cố gắng của đoàn phim (trong phim) khi quay những cảnh nguy hiểm như nhảy sông, phỏng cháy. Đó là người phụ nữ cưu mang những số phận ‘bị trôi dạt’ xem họ như con, vì bà bị vô sinh và bị chồng bỏ. Đó là một người phụ nữ khác hy sinh bản thân để cứu sống đứa con của mình. Tất nhiên, để xâu chuỗi cho thật liền mạch những ý tưởng đó là một việc khó, nên kịch bản khó có được sự chặt chẽ như phim Mai.
So với phim Mai hướng về đời sống thật, phim Gặp lại chị bầu giả định một hoàn cảnh cực kỳ ngặt nghèo, nên phần đông khán giả đánh giá phim Mai cao hơn. Tôi thì vẫn thấy khó có sự so sánh nào. Tôi đồng ý rằng cả hai phim đều tốt, các diễn viên và équipe đã rất nỗ lực. Cả hai phim đều thuộc thuộc thể loại tâm lý gia đình. Phim Vong nhi năm ngoái đặt câu hỏi tại sao các bà mẹ từ bỏ các con của mình, còn Gặp lại chị bầu năm nay đặt câu hỏi tại sao các bà mẹ phải nhận con của mình.
Những năm gần đây tôi không còn đọc sách nữa, nên việc xem phim càng quan trọng hơn, như thể đoàn phim kể lại những câu chuyện cho mình nghe, cho mình coi. Có vài ý kiến không muốn coi phim Việt, tôi không tiện hỏi tại sao, tôi tôn trọng quan điểm của họ. Nhưng tôi thích các bộ phim Việt hơn, chỗ mà kể những câu chuyện của Việt Nam, thể hiện tâm lý, quan niệm của số đông người Việt ở hiện tại (nếu là một bộ phim thành công). Có những giai đoạn ngắn, phim Việt tỏ ra rất vô lý, có thể do đạo diễn chủ quan, hoặc do việc này chuyện nọ mà đạo diễn không làm được bộ phim như ý mình mong muốn. Nhưng phải chăng việc làm phim chưa đạt cũng thể hiện một xã hội chông chênh ở thời kỳ đó? Tôi thấy hiện tại coi phim Việt hay. Giá mà tôi có đủ tiền tôi sẽ coi hết các bộ phim Việt.

UP VIP


Trích dẫn









