Bãi biển 30/4, Cần Giờ
Bãi biển 30/4, Cần Giờ
luhanhdem (19-05-2016), saigonmuadong83 (18-05-2016)
Hội sách 2016
luhanhdem (19-05-2016), Lychee (18-05-2016), saigonmuadong83 (18-05-2016)
Lớp 11 - THPT Đại Sứ Quán Nga - Hà Nội
Các bạn trường Đại Sứ Quán Nga hệ học 11 năm ( bằng với 12 năm của VN ) 1 nửa là người việt nam, 1 nửa là người nước ngoài nhưng cực đoàn kết)) Quẩy " Lầy " lắm luôn :x cực vuiii, cực tự nhiên và cực Tây nhaaa
Lần sửa cuối bởi ca_va; 19-05-2016 lúc 04:02 AM
Hải Ming (19-05-2016), luhanhdem (19-05-2016), saigonmuadong83 (19-05-2016)
anh cũng chịu khó sưu tầm, đúng là...
album 12 Chuyên Toán - THPT Chuyên Sơn La.
12 Chuyên Toán - THPT Chuyên Sơn La 3 năm vùi mình trong cuộc sống của những con số khô khan nhưng tập thể lớp , nhất là các bạn nam đã phá cách muốn được thử thách bản thân của mình trong vai " 1 Tay Súng " thực sự cực độc đáo
saigonmuadong83 (20-05-2016)
Như các bạn cũng biết, tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama có chuyến viếng thăm ngoại giao tới Việt Nam vào các ngày 23 đến 25 tháng 5. Đó là một sự kiện đặc biệt, trong bối cảnh chính trị, kinh tế, xã hội khá phức tạp trong nước.
Trong bài viết này, tôi không muốn phân tích những điều quá lớn lao nêu trên, tôi chỉ muốn ghi lại những cảm xúc của mình khi trông thấy vô số người chào đón ông đến và tiễn ông đi ở hai bên đường ở đường phố Sài Gòn (thành phố Hồ Chí Minh).
Không biết là do trùng hợp, hoặc do thiên thời, thời tiết qua nay luôn dịu mát, thuận lợi cho người dân ra đường đứng đón ông. Người ta cũng ý tứ để cho phái đoàn "qua đường" vào lúc 4 giờ chiều hoặc 12 giờ trưa để giảm kẹt xe, trong tình huống an ninh nghiêm ngặt. Tuyến đường bốn cây số bị chặn hoàn toàn, bình quân ba mét có một nhân viên an ninh, gồm công an, sĩ quan quân đội, công an chìm, dân phòng và dân quân.
Dù vậy, chính quyền vẫn để chỗ cho người dân thoải mái ngắm đoàn xe chạy qua (ở một số địa điểm cố định, những doanh nhân và người trẻ tuổi còn có cơ hội trực tiếp nói chuyện với ông). Ngày hôm qua, nhân việc chứng kiến một dãy dài bà con đứng chờ đoàn xe, trong tôi bộc lộ nhiều cảm xúc và nhiều sự so sánh.
Trước tiên, tôi nhớ lại năm tôi học cấp hai trường Nguyễn Đình Chính, cũng trên con đường Nguyễn Văn Trỗi, nhà trường cho học sinh ra đứng chào bộ đội thực hiện xong nghĩa vụ quân sự từ Cam-pu-chia trở về. Thật khó hình dung được chuyện quá khứ, nhưng tôi nghĩ các anh bộ đội ấy có cảm giác nhẹ nhõm, mang vinh dự về cho đất nước là giải phóng khỏi sự diệt chủng trong chế độ Pol Pot. Giờ đây, người ta đang chào đón một người anh hùng, người được hy vọng cống hiến tài năng và huy động sức mạnh của nước ông chống lại sự bành trướng của một nước láng giềng, đe dọa trực tiếp đến đất đai lãnh thổ Việt Nam. Tất nhiên, ngài nói chuyện rất khiêm tốn: chỉ có người Việt Nam mới có thể cứu người Việt Nam.
Tiếp theo, tôi lại nhớ đến vài câu hát đầu tiên của một bài hát: mùa xuân này về trên quê ta, khắp đất trời biển rộng bao la, cây xanh tươi ra lá trổ hoa, chào mùa xuân về với mọi nhà. Đây là không khí lễ hội, lẫn không khí đoàn tụ. Tôi nói không sai là người Mỹ đã từng đến đây, mang theo tâm lý "hoảng sợ cộng sản" (cách nói của ông Obama) và tìm cách chống lại sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản. Ngày nay, ai cũng thấy là cộng sản cũng chỉ là một lý tưởng không có gì đáng sợ (cái đáng sợ là những người độc tài, hám quyền và tàn nhẫn). Người Mỹ, đại diện là các ông tổng thống Clinton, Bush, Obama, đã quay lại, mang theo thông điệp tự do và phát triển trong tất cả các mặt. Đặc biệt trong sự trở lại lần này, với nhận thức đầy đủ hơn về vị trí của Việt Nam và Hoa Kỳ trên trường quốc tế, tôi cảm thấy trong lòng dâng lên niềm vui... trào nước mắt.
Trong lớp người chào đón ông ngày hôm qua, không có nhiều người trẻ mà có nhiều người trung niên và người lớn tuổi hơn. Có lẽ họ đứng chờ ông với một sự trân trọng thật lòng. Đoàn xe sẽ lướt qua mau, không một ai bên đường được trông thấy rõ, nhưng người Mỹ sẽ hiểu đó là sự hiếu khách xen lẫn sự ngưỡng mộ.
Lịch sử đất nước ta, theo tôi, là đau thương nhiều hơn hào hùng. Chúng ta tự hào về độc lập, chủ quyền, bản sắc dân tộc nhưng chúng ta đánh đổi quá nhiều máu. Mãi bốn ngàn năm chúng ta chẳng có một công trình nhân tạo đồ sộ, hay một phát kiến quan trọng nào cho thế giới nhân danh người Việt Nam! Nghĩ đến vị tổng thống Mỹ, tôi rưng rưng với thân phận nhỏ bé của đất nước mình.
Cũng có vài ý kiến phàn nàn về sự kẹt xe hay công việc trễ nãi. Tại sao họ không nghĩ mình có thể sống chậm lại một chút, dừng kiếm tiền một khoảnh khắc hoặc hy sinh quyền lợi của mình một chút, để nghĩ về những tác động lớn lao hơn lên đất nước mình, để bày tỏ sự trân trọng đối với một cường quốc (đã từng được so sánh là đê quốc).
Cũng có ý kiến là khi ông tổng thống đến Việt Nam, ông phải làm luôn một vai trò diễn viên. Nhưng nên nhớ là người diễn viên có đạt vai hay không khi họ diễn bằng cái tâm và tin vào những gì họ diễn! Mấy ngày nay, người ta ồ, à khi ông đi ăn bún chả, thấy rõ tính cách bình dân (thực tế là ông đang vào một vai cho chương trình truyền hình thực tế về ẩm thực). Ảnh đi ăn của ông được chế ra đủ thể loại, cùng với những bình luận hài hước sau khi ông ăn xong.
Một điểm nữa trước khi ông rời Việt Nam là ông rất trân trọng thế hệ trẻ. Hãy nhớ lại thời gian tranh cử tổng thống, mạng xã hội là nơi ông chiếm cảm tình của cử tri trẻ. Ông có buổi nói chuyện với các doanh nhân trẻ trưa hôm qua. Sáng nay ông lại có buổi nói chuyện với nhóm lãnh đạo trẻ YSEALI (nhóm bao gồm việc tìm kiếm và trao học bổng Mỹ cho những người có ý thức khởi nghiệp).
Lời cuối tôi muốn hỏi, các bạn đã từng đi biểu tình vì môi trường, bây giờ tiếng nói của các bạn đâu rồi? Lẽ ra các bạn có "nhận thức sâu sắc" về môi trường thì cũng mạnh dạn trình bày quan điểm của mình? Mong mọi người hiểu được vận nước nhưng cũng biết cách bày tỏ ý kiến một cách thích hợp, không gây tổn hại cho bản thân và cho đất nước.
legna (26-05-2016)
Lâu lắm mới gặp lại ca_va nè
Zalo01678326786
ca_va (25-05-2016)
Sâu xa khó hiểu quá....
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng che em vòm lá me xanh...
Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ đường dài qua cầu lại nối
Nhớ những con kênh nối hai giòng sông
Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng
Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm
(trích một bài hát của Trịnh Công Sơn)
Để nói về địa giới hành chánh, chính trị, người ta bảo là thành phố Hồ Chí Minh, để nói về công việc làm ăn, nơi chốn ăn chơi, lạc thú, người ta gọi thành phố là Sài Gòn. Thành phố miền nhiệt đới này chắc chắn sẽ để lại nhiều ấn tượng, nhớ nhung cho những người phải rời xa nó, di cư về các miền lạnh lẽo, rời xa thứ tiếng Việt quen thuộc.
Sài Gòn đặc biệt hấp dẫn về đêm. Sài Gòn không ngủ, khác xa với những thị trấn, hay những thành phố nhỏ châu Âu lạnh lẽo, bảy giờ tối ra đường không còn một bóng người. Khu trung tâm chẳng bao giờ vắng người, đèn xanh đèn đỏ sáng choang. Khu ngoại thành thưa vắng người nhưng cũng không khó kiếm một quán ăn giữa đêm hôm khuya khoắt. Những nhộn nhịp ngoài đường, những lời kêu gọi của bạn bè đồng nghiệp khiến ta khó cầm lòng nằm ở nhà coi ti-vi, thậm chí quên luôn việc nhà và vợ con đang chờ đợi.
Vâng, có nhiều thứ để thưởng thức, nhưng thứ dễ tiếp cận nhất là ẩm thực đường phố. Các điểm ăn uống bình dân này xuất hiện càng ngày càng nhiều. Bắt đầu từ khi nào? Từ khi kinh tế phát triển, người ta không ngại chi tiền cho các khoản lặt vặt như ăn vặt, hóa mỹ phẩm, áo quần để làm đẹp. Người ta bảo có cầu thì có cung. Thậm chí với một thành phố năng động và đầy tính giao lưu, người ta còn tạo ra những nhu cầu mới, những khẩu vị mới.
Tối trước khi ghé qua rước bạn đi chơi, tôi đi ngang qua đường Phạm Văn Đồng (hay đường vành đai Tân Sơn Nhất - Bình Lợi), hầu như từng mét vỉa hè được tận dụng cho việc kinh doanh. Con đường thoáng rộng, gió mát, không bụi bặm, đâu gì bằng tận dụng mặt bằng theo kiểu cafe - terrace kiểu Pháp! Rồi thì cafe, sinh tố, xoài lắc, khoai tây lắc, đồ nướng, lẩu các loại... cho đến hiện nay là mì cay Hàn Quốc được bày ra. Màu sắc và mùi vị khêu gợi. Thực khách đông nhưng trật tự được đảm bảo.
Tôi và bạn tôi căn bản không bị cuốn vào cái dòng chảy ăn uống liên miên hoặc thưởng thức các món ăn mới. Tôi và bạn thường lựa những món ăn truyền thống (tôi cũng không biết dùng từ như thế nào) như là nghêu luộc, ốc luộc, thêm một vài chai bia rồi thành câu chuyện, trong đó phần lớn thời gian là khen ngợi món ăn. Khi đói bụng và một mình, nếu không có thời gian thì ăn bánh mì, có thời gian thì ăn bún bò không giò.
Sài Gòn lúc này mê ca hát. Chẳng biết lúc trước người Sài Gòn có mê không, có lẽ cũng có nhưng họ thích hát karaoke ở nhà hơn. Phố đi bộ từng xuất hiện các nhóm hát bỗng dưng bị câm hát. Chính quyền bảo là họ làm ồn! Thôi không sao, các quán cafe hát với nhau sẽ cho họ cơ hội, với công chúng hạn chế hơn. Lựa chọn một thức uống, nghe hoặc tự hát các bài hát theo chủ đề, hoặc theo sở thích của chủ quán. Mà hình như có cả các quán nước đờn ca tài tử ở tỉnh hoặc ngoại thành?
Sài Gòn muôn kiểu chiều lòng người và muôn kiểu mưu sinh và cạnh tranh. Ít tháng lại xuất hiện một món ăn mới, hoặc món ăn cũ tên gọi mới. Chẳng hạn hôm qua trên đướng Lũy Bán Bích tôi thấy bán bánh mì kẹp sa-tế (satay) hoặc kẹp muối ớt tám ngàn đồng một ổ. Tất nhiên là trong bánh mì phải có thịt hoặc trứng, nhưng những nguyên liệu đó không làm nên cái mới.
Muôn kiểu đồ ăn đồ uống mới đến rồi đi, và những thứ đặc trưng nhất của Việt Nam, của Sài Gòn còn giữ lại: xe nước dừa, quán đậu nành và vô số các quán ăn thâm niên vài chục năm.
Góp vào các loại hàng quán xuyên đêm chắc chắn có các cửa hàng tiện lợi. Không gian có lẽ không "đã", không tự nhiên và tự do bằng hàng quán vỉa hè, nhưng đó cũng là một lựa chọn cho các bạn nào đang vội, đặc biệt là cửa hàng được yêu thích của các em học sinh. Máy lạnh chạy phà phà, một ly mì tự phục vụ giá sáu nghìn đồng, hoặc một chai 7up ướp lạnh giá tương tự là những gì hàng quán vỉa hè không thể nghĩ tới!
Mặc dù vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm là vấn đề còn được bàn cãi, là ăn lề đường có vệ sinh hay không, là có sống thọ hay sẽ bị ung thư? Nhưng các thứ đó dường phụ thuộc vào lương tâm người bán chứ không phụ thuộc vào ý thức của số lượng đông đảo các thực khách bình dân (trong đó có tôi), hoặc là họ tạm quên đi vấn đề đó. Hy vọng là mọi thứ tốt đẹp và những thứ 'báo động' trên báo chí chỉ là hiếm hoi. Một lần nữa tôi nhắc lại: thật là tiếc nếu không được bước chân ra đường vào mỗi buổi tối!
Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)
Thành viên đã đọc chủ đề này: 132