Cảnh báo: Tôi sẽ nói ngay là trong bài điểm phim này sẽ có phần tóm tắt quan trọng nội dung phim, cũng như chỉ ra đa số những hạn chế trong phim, cho nên nếu bạn nào vì hâm mộ một yếu tố nào đó trong phim thì nên đi xem bộ phim trước khi đọc bài viết này.
Vâng, tôi trông chờ bộ phim được ra rạp từ trước Tết vì trong phim có sự tham gia của Trấn Thành. Có thể chỉ thuần túy là vấn đề tình cảm, nhưng Trấn Thành là một người lao động nghiêm túc, với tư cách là người dẫn chương trình, anh nói chuyện lưu loát, ứng biến linh hoạt, thận trọng với nghề nhưng vẫn có nhiều sáng tạo và lao động trí óc. Đừng quên anh cũng đã tốt nghiệp trường sân khấu điện ảnh, nhưng thật ra các vai anh diễn chưa thật sự đắm chìm vào nhân vật mà hay để ý tới khán giả bên dưới (ảnh hưởng của nghề dẫn chuyện chăng?)
Dông dài quá?! Bộ phim ra rạp vào những ngày mà thời tiết không dễ chịu, nóng bức vào ban ngày chắc khó kéo người ta ra ngoài đường để giải trí. Dù sao thì tôi vẫn cứ đi một mình, chín giờ rưỡi sáng. Trong rạp vẫn có hơn mười khán giả cùng xem, trong cái rạp hơn hai trăm chỗ. Ngồi được một tiếng thì lạnh không chịu nổi! Các bạn có biết tôi làm gì không? Tôi lấy giấy báo ra che chắn, vậy mà cũng hiệu quả!
OK. Chuyện phim bắt đầu từ một anh sinh viên ngành y vừa tốt nghiệp (cứ cho là vậy đi vì tôi không chắc lắm) háo hức đi kiếm việc làm. Anh rất hài lòng vì mình nhận được việc ngay không chút khó khăn: Bệnh viện mà anh xin việc bị đồn là có ma, bao nhiêu bác sĩ đến rồi đi. Cả những người trong bệnh viện đối xử với anh cũng rất kỳ lạ, không xởi lởi cũng không muốn anh ra đi. Bệnh viện cũng chỉ còn lại vài bệnh nhân ở lại do người thân từ chối vào chăm sóc.
Không khí u ám, tối tăm, ẩm mốc bao trùm bệnh viện. Cho đến một tối anh vừa trực bệnh viện vừa ngủ gục thì mơ thấy hồn ma hiện về, nhờ làm sáng tỏ cái chết của bà ta. Thức tỉnh, anh lục tìm hồ sơ mà con ma chỉ dẫn, hồ sơ ghi người chết do đa chấn thương!
Cùng với một đồng nghiệp nữ, anh truy tìm chỗ ở của người chết. Không mấy ai biết về người phụ nữ này, một bà bán ve chai. {Không có một liên kết nào dẫn đến ý} và anh được biết bà ve chai bị xe tông, chết trước khi vào bệnh viện, {hoặc trong lúc được các bác sĩ khẩn trương cứu chữa nhưng bất lực}. Thật bất ngờ, chàng bác sĩ trẻ còn được biết người chết chính là mẹ của anh! Bất mãn trước cách làm việc của bác sĩ, anh ta âm mưu giết chết từng người, kể cả người đồng nghiệp kề vai sát cánh với anh, bất chấp tình yêu anh dành cho cô.
Sau một loạt những âm mưu không thành của hắn, tức là những nạn nhân đều được cứu sống bằng những cách cũng đầy bí hiểm và bất ngờ, hắn lùi bước và bị rơi từ tầng thượng bệnh viện nhưng bám víu vào được một phần nhô ra của tòa nhà. Cô đồng nghiệp và ông giám đốc bệnh viện (đều là những kẻ bị tìm diệt) đã kéo hắn trở lại thành công. Tại phòng giam, sau đó là bệnh viện, hắn được kết luận bị rối loạn đa nhân cách.
Kịch bản là như thế. Hy vọng là tôi tóm tắt đúng kịch bản. Và nếu đúng là như thế thì tôi không thể nào hiểu nổi những nút thắt của kịch bản. (1) Một anh chàng vốn bị chứng rối loạn đa nhân cách có thể tốt nghiệp trường y và qua mắt được những người xung quanh, cũng như đồng nghiệp của họ? (2) Không kể các nhân viên bệnh viện, thì có vẻ như ông bác sĩ mới này là người làm việc theo chuyên môn của mình nhất. Bệnh viện đã làm gì để bây giờ chỉ còn 1 bệnh nhân duy nhất, đang bị ung thư, đang chờ chết? (3) Có thể do chứng đa nhân cách của anh chàng, nên tưởng tượng người chết là mẹ của hắn? và ra tay tàn nhẫn với đồng loại? (4) Tóm lại là tôi không hiểu bà ve chai chết là do xe máy của em trai một bà bác sĩ tông, hay do xe hơi của ông giám đốc bệnh viện đụng? Và làm cách nào chàng biết người của bệnh viện tông, trong khi xe đã rời khỏi hiện trường. (5) Làm cách nào để một người (thậm chí nếu bị ma nhập) trói một người rồi bỏ vô bồn nước, trói người khác vác lên sân thượng, đầu độc một người khác nữa, chỉ trong một thời gian ngắn? Lưu ý là các chi tiết đó không hề diễn ra trên màn ảnh mà ta chỉ thấy là nó đã diễn ra rồi!
Thể loại phim ma này làm tôi liên tưởng đến phim ma Thái Lan, cũng với cách nhát ma phi lý như vậy.
Nhìn chung, khi đi coi phim Việt thì tôi phải sẵn sáng tâm lý để coi phim dở rồi, và tìm những điều hay ho còn lại. Bộ phim cho thấy diễn xuất của Trấn Thành chững chạc hơn, của Harri Won có chiều sâu hơn, có nhiều nội dung hơn, vốn liếng tiếng Việt của cô khá hơn.
Bộ phim có âm thanh, ánh sáng, kỹ xảo (ma bò trên tường) mang tính hiện đại hơn. Tất nhiên, cũng vì thế mà nó hư cấu hơn, bệnh viện tối thui như là cái nhà xác. Chắc phải tắt bớt đèn để tiết kiệm điện?
Chỉ có một số cảnh ngoài bệnh viện mới đem lại điều dễ chịu cho người xem. Cảnh cô gái lau miệng cho chàng trai, cảnh chàng trai mua hoa (được bán dạo) để tỏ tình. Cảnh ướt mưa. Nó ít nhiều cho thấy nhịp sống đô thị, nhịp sống Sài Gòn, đó là cuộc sống thật.
Ngược lại, cảnh chính trong bệnh viện không mang lại bất cứ thông điệp gì ngoài sự ma mị, trả thù. Ngoại trừ độ dài phim, bộ phim giống y như những vở dàn dựng cho chương trình tấu hài trên đài Vĩnh Long: cười một chút, khóc lóc và lê thê một chút, đu dây một chút, khè lửa một chút. Âu cũng là phản ánh tư duy của một thế hệ làm phim ảnh và sân khấu.
Đây cũng là bộ phim mà tôi nghĩ là lời thoại dở nhất từ trước tới nay. Đó cũng là điều tất nhiên, vì kịch bản quá cẩu thả. Thậm chí người ta nghĩ phần hình ảnh rùng rợn, âm thanh ồn ào thót tim sẽ làm khán giả quên đi là họ đang coi một bộ phim... không có gì để nhớ! Ôi tôi tào lao quá!

UP VIP


Trích dẫn


.

