Cuộc gặp gỡ
Tôi có bấm thích cho một tấm hình trong một Fanpage ảnh thiên nhiên. Sau đó để ý thấy avatar trai đẹp ngực trần để râu kiểu Ả rập. Một cuộc làm quen bắt đầu bằng tin nhắn riêng cho chàng "Bạn hay up hình lên trang quá hen!"
Tôi khen bạn đẹp trai, mãi sau này tôi mới biết hình avatar là hình thế chân theo đúng nghĩa đen của nó, nhưng đó chỉ là phần không quan trọng sau khi tôi đi chơi với em xong. Sau khi đã kết bạn, tìm hiểu tên tuổi, tôi đặt câu hỏi luôn cho chàng có phải đang dùng số điện thoại đăng trên Facebook không. Chàng sốt sắng cho tôi luôn số liên lạc mới. Tôi bồi thêm cú quyết định:
- Mà hỏi một câu mất lòng nha, em có gay ko?- Dạ có,nhưng kín
- Anh cũng vậy. Do yêu cầu công việc và quan hệ nên ko nói với người lạ hoặc phụ huynh hoặc học sinh mình. Nhưng mà nhìn lên FB thì ít nhiều cũng biết.
Có một điều mà khi tôi hỏi về nghề nghiệp của em thì tôi không tin, mà bạn đọc ở đây chắc cũng không tin. Chàng nói chàng làm nghề lượm ve chai, từ tám giờ tối tới năm giờ sáng. Tôi nghĩ đơn giản là em đang thất nghiệp nên đi lang thang đâu đó trong thành phố. Tôi đùa với em có phải là lượm và dê trai không. Còn em thật lòng "Đúng là đời,xạo thì nó tin,con nói thật thì khốn nạn vậy đó!"
Nhưng rồi cũng có một buổi hẹn ngay đầu giờ chiều nay. Tôi chạy xe tới rước em. Trời chiều ba giờ không nóng lắm, xe cộ vẫn nhiều nhưng vắng hơn những giờ khác. Xe dừng ở một con đường nhỏ và khá chật hẹp
Phải mất một lúc nhận lầm tên nhưng đúng mặt thì em mới lên xe cho tôi chở đi. Thực tế thì em không có đẹp lung linh như trong hình do cái cằm móm. Vòng vèo không có một quán cafe nào ưng ý, tôi phải qua phía bên kia cầu Tân Thuận và có một quán nước lề đường ngoài tôi và em ra chỉ còn có thêm một chị phụ nữ mặc đồ bộ và áo khoác.
Chủ yếu là tôi hỏi em về công việc, về các mối quan hệ của em. Tôi rào đón là muốn biết thêm về công việc của những nghề lạ. Tôi hình dung ra là em đạp xe trên địa bàn mấy quận trung tâm, nhặt nhạnh mấy thứ rác tái chế. Tôi hỏi về những rủi ro rình rập, thì có ba điểm chính: thứ nhất là làm cái nghề hạ tiện nhưng cũng có kẻ muốn làm đàn anh đàn chị, tranh giành địa bàn. Tôi hỏi vậy chẳng lẽ đi làm cũng phải mang dao kéo? Em nói dùng thanh gỗ hoặc ống sắt trên đường làm vũ khí. Thứ hai là do thời buổi kinh tế khó khăn mà rác cũng càng ngày khó kiếm, nhưng cũng có một số nhà hàng cũng thương tình cho vào nhặt vật liệu. Em bảo là một ngày kiếm được năm mươi bảy mươi ngàn. Thứ ba là phải tránh lực lượng công an dân phòng nhũng nhiễu... về rủi ro thứ ba này liên quan nhiều đến an ninh chính trị và an ninh của bản thân nên tôi không muốn kể ra.
Về các mối quan hệ của em từ trước đến nay, em thường kể với giọng điệu trìu mến về những người yêu, người quen cũ. Có lẽ ở tuổi hai mươi sáu, sự trải đời, những vất vả trong cuộc sống giúp em kể chuyện với thái độ bình thản lớn.
Tôi kêu tính tiền còn em thì trả tiền nước! Tôi ngạc nhiên và cảm động vì sự sòng phẳng nên vẫn để cho sự sòng phẳng tiếp tục xảy ra. Vẫn còn giờ để tôi và em lang thang trên những con phố. Xe chưa vào tới khu đô thị Phú Mỹ Hưng, tôi hỏi em có lên cầu Phú Mỹ bao giờ chưa. Em bảo chưa từng, vì những người cũ chưa ai có ý tưởng đưa em lên đây. Thế là quay đầu xe để lên cầu. Tôi bảo đây là lần đầu tiên... tôi lên cầu lúc sáu giờ. Thế nên nhìn xuống dưới lòng cầu thì thấy cơ man containeur. Nhìn thẳng thì ngoài cây cầu sừng sững, còn thấy bên trái là sông bên phải cũng là sông, chưa kể hai bên cầu cũng là sông. Phong cảnh bao la vĩ đại như sắp bước ra cửa biển! Còn khi xe trở ngược về phía trung tâm thành phố thì hàng hàng lớp lớp những ngọn nhà vươn lên, khoe mẽ sự thịnh vượng xen lẫn chút phù phiếm. Nhìn từ trên cầu, khu trung tâm như một cao nguyên khổng lồ!
Một chút khoe khoang thành phố của chúng ta để các bạn nếu có dịp thì nên ngắm cho kỹ mối khi qua đây. Cuối cùng thì xe cũng về lại đúng nơi tôi đón em. Tôi tới lớp trễ mười phút do phải chịu đựng nạn ùn ứ trên đường vào cầu Kênh Tẻ.

UP VIP


Trích dẫn



